Địa thế ngoài thành Kim Lăng, ba mặt tây nam bắc đều tương đối bằng phẳng, thỉnh thoảng có vài mỏm đồi thấp, chỉ có ngoại ô phía đông có một dãy núi, dù không cao lắm nhưng lại kéo dài liên miên.
cô Sơnà ngọn núi gần kinh thành nhất trong số những ngọn núi ở vùng ngoại ô phía đông.
Từ cổng Đông Dương của đế đô, khoái mã phi nhanh non nửa canh giờ là có thể chạy tới chân núi cô Sơn. Nếu là mùa thu, leo lên núi sẽ thấy một phiến rừng phong đỏ rực, nhưng lúc này thời tiết vẫn còn rét đậm, cành cây trơ trọi bám đầy tuyết đọng, hai bên sơn đạo hết sức tiêu điều, hiu quạnh. Theo bậc thang lên cao, trên đỉnh núi vắng vẻ, tĩnh mịch có một ngôi đình, tường mây mái cỏ, phong cách cổ xưa nhưng không kém phần thú vị.
Cách ngôi đình này chừng trăm bước về phía tây nam có một con dốc thoai thoài, trên đỉnh dốc có một ngôi mộ xây bằng đá hoa, trước mộ đặt hai đĩa trái cây tươi, thắp ba nén hương, ba vệt khói nhỏ lượn lờ bay lên từ ba đốm sáng lờ mờ.
Năm nay mùa xuân tới chậm, dù thời tiết không còn giá rét căm căm như trước nhưng trên đỉnh núi gió thổi lồng lộng vẫn rét lạnh thấu xương.
Hạ Đông mặc một chiếc áo bào màu trắng bằng vải bông, lẳng lặng đứng trước mộ phần, vạt váy đen tuyền thấp thoáng sau đường xẻ bên cạnh trường bào. Mái tóc dài bình thường vẫn luôn buông xõa trên vai lúc này đã được vấn cao, lọn tóc trắng vẫn nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886466/quyen-2-chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.