Thân là đại thống lĩnh cấm quân, gần như ngày nào Mông Chí cũng phải trực đêm trong cung thất. Lúc không phải trực, phần lớn thời gian ông ta cũng ở lại thống lĩnh ti xử lý công vụ, chỉ có những lúc được nghỉ hai ngày trở lên mới về phủ của mình.
Mặc dù chủ nhân là một nhân vật thanh danh hiển hách, chỉ giậm chân là khiến kinh thành chấn động, nhưng Mông phủ thoạt nhìn lại rất giản dị, hầu gái nô bộc không quá một, hai chục người, việc canh gác cũng không nghiêm ngặt.
Có điều bản thân Mông Chí chính là đệ nhất cao thủ Đại Lương, lại không phải người giang hồ nên hầu như không có kẻ nào dám đến nhà ông ta gây sự. Từ trước đến nay Mông phủ luôn yên bình, chưa hề xảy ra bất cứ động tĩnh lớn nào.
Thê tử của Mông Chí là người được cha mẹ ông ta lựa chọn từ nhỏ, mặc dù xuất thân bần hàn nhưng lại rất có tài có đức. Năm đó Mông Chí rời nhà nhập ngũ, việc phụng dưỡng song thân ở nhà toàn bộ dựa vào bà. Bởi vì Mông phu nhân từng có lần bị sảy thai nên sau đó không còn khả năng sinh con nữa, có điều Mông Chí lại không hề nạp thiếp mà chỉ nhận nuôi một đứa cháu họ để nối dõi, phu thê yêu thương tôn trọng lẫn nhau, tình cảm xưa nay rất tốt.
Lần này Mông Chí bị phạt hồi phủ, cả nhà trên dưới hết sức hoang mang, chỉ có Mông phu nhân vẫn bình tĩnh, bên trong mời đại phu thuốc thang, nấu canh tẩm bổ, bên ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lang-gia-bang/1886465/quyen-2-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.