Ánh nắng chói chang chiếu lên hai người. Trong con hẻm sâu hun hút, Châu Bắc Tự nắm tay cô, chạy dưới ánh mặt trời.
Tiếng gió ù ù đập vào màng nhĩ. Bầu không khí khô hanh hơi lạnh thổi tới trước mặt, cả tóc và góc áo đều đang tung bay giữa không trung.
Đằng sau là tiếng bước chân loạn xạ, gấp rút đuổi theo. Xen lẫn cả tiếng mắng chửi, uy hiếp, như muốn đòi mạng, mang theo cảm giác áp bách muốn huỷ diệt tất cả.
Họ giống như một đôi trẻ chạy trốn khỏi sự đuổi giết trong ngày tận thế, cố gắng hết sức tìm cơ hội sống sót.
Bước chân ngày càng gần, âm thanh phảng phất bên tai. Kim Chiêu lờ mờ có thể cảm nhận được cảm giác nóng bừng từ sau gáy.
Giống như một bàn tay đang bắt lấy cô.
Trong lúc đang điên cuồng chạy trốn, ngực khó thở, tim đập “thình thịch”, cổ đầy khó chịu.
Đầu óc trắng xoá, tầm nhìn mờ đi. Những vách tường xám ngắt trong con hẻm cuối cùng cũng có điểm kết. Bọn họ vượt qua đường biên giới vô hình đó, tầm mắt đột nhiên rộng lớn hơn.
Cảnh tượng đường phố tấp nập nháy mắt xuất hiện. Bọn họ xông vào trong đám đông, những chú cá voi đào thoát trên bờ cuối cùng cũng hòa mình vào đại dương an toàn.
Đám người kia cũng đuổi tới, nhưng giữa đường phố đông người qua lại, hành vi của họ cũng không thể ngang ngược như trước nữa, bị đám đông chặn đường, nên rất nhanh bọn họ đã bị tách ra.
Hai người tiếp tục chạy về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-vay-thieu-nu/3434598/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.