Editor: tu tai
"Anh...... Đó là một chuyện ngoài ý muốn!" Chuyện buổi sáng hôm đó, vậy mà anh vẫn chưa quên?
"Cũng bởi vì là chuyện ngoài ý muốn, mới càng có thể hiển lộ ra thật lòng." Anh buộc chặt cánh tay, hoàn toàn ôm cô sát vào người mình."Đã trải qua tám năm, chúng ta vẫn còn có thể yêu nhau, thật rất thần kỳ."
"Anh còn dám nói anh yêu em!" Cô quay đầu đi, mang theo vài phần tức giận liếc xéo anh, "Anh không thích Ninh Vũ Hoa mập mạp của tám năm trước, lại thích em hiện tại!"
Bờ môi cô cong lên một nụ cười bi ai."Bởi vì em đã gầy đi phải không? Bởi vì em không còn là em gái mập bị anh cười nhạo đó nữa, bởi vì hiện tại có lẽ em cũng coi như xinh đẹp......"
Cô nói xong, nơi cổ họng lại bị sự khổ sở chèn nghẹn lại, chỉ có thể mím môi lại, không hề nháy mắt nhìn anh.
"Em cố gắng giảm cân, cũng vì anh." Bách Tuấn khẳng định nói nhỏ."Em làm nhiều chuyện vì anh như vậy, mà anh lại hoàn toàn không biết gì."
"Ai vì anh chứ? Em vì chính mình!" Ninh Vũ Hoa vươn tay ra, đấm bờ vai của anh."Vì thoát khỏi danh hiệu mập mạp, vì để cho mình không hề đắm chìm trong mộng ban ngày nữa, còn vì có thể quên cái tên khốn nhà anh, đồ khốn, đồ tồi!"
Bách Tuấn không né tránh, mặc cho cô phát tiết.
Cho tới bây giờ, anh mới biết, cô vẫn có thể thích anh, thật sự là một kỳ tích.
"Vũ Hoa, anh yêu emi." Vào lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-nay-la-em-vut-bo-anh/2615273/chuong-10-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.