Editor: tu tai
Ninh Vũ Hoa mất ngủ suốt đêm, thật sự là mệt lử cả người.
Vẫn ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, cô mới từ từ tỉnh lại.
Xoa nhẹ huyệt thái dương không còn nặng nề như trước, sau khi cô than nhỏ một tiếng, thì mở mắt ra.
"Đã tỉnh rồi sao?" Bách Tuấn ngồi ở đầu giường mỉm cười nhìn cô.
So sánh với gương mặt hầu như không còn sinh khí của cô, thì nhìn anh có vẻ tinh thần sảng khoái, sáng sủa nhàn nhã.
"Anh ở đây làm gì?" Cô lập tức rũ rèm mắt xuống."Đêm qua em đã nói rõ ràng hết rồi. Hôm nay em sẽ chuyển đi ngay, cho nên......"
"Ăn bữa sáng trước đã." Cô còn chưa nói hết lời, thì Bách Tuấn cũng đã mở cửa phòng, làm cho người giúp việc đưa bữa ăn sáng phong phú vào.
Vẻ mặt cô tiều tụy nhìn anh."Chúng ta vẫn nên ly hôn đi, dù sao anh cũng không thích em......"
"Chờ em ăn sáng xong chúng ta lại nói." Giọng điệu của anh hết sức kiên quyết.
Ninh Vũ Hoa mang theo tâm tình uất ức nhắm mắt lại."Không có gì để nói, em đã quyết định......"
Nếu anh đã bỏ mặc cô để đi tìm Mạnh Tư Tư, nếu như cô còn không quyết định, chính là kẻ ngu ngốc nhất trong lịch sử.
"Anh cũng đã quyết định rồi." Bách Tuấn ngồi dậy, đứng ở bên giường bình tĩnh nhìn cô.
Ninh Vũ Hoa đẩy đĩa thức ăn trước mặt cô ra."Em không muốn ăn, em còn chưa thấy đói bụng."
"Ăn xong lại bàn tiếp." Anh không chút khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lan-nay-la-em-vut-bo-anh/2615269/chuong-10-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.