Khương Di ở bên ngoài nghe được tiếng hai người nói chuyện, cũng đi theo tiến vào xem náo nhiệt.
Cô đỡ khung cửa, vẻ mặt hưng phấn: “Sao thế sao thế! Viện Nhi vừa rồi hai người nói chuyện gì thế?”
Nguyễn An An còn chưa kịp tường thuật lại, cánh tay Khương Di đã bị Ân Viện túm lấy “Không lớn không nhỏ, gọi tớ là gì?”
Nói đến vấn đề xưng hô, ngày thường nếu không phải tất yếu, ba các cô đều không cố định cách xưng hô với nhau, ví dụ như “Ai”, “Bảo bối” cùng “Thân ái” đều là những từ ngữ Nguyễn An An thường sử dụng.
Nhũ danh của Nguyễn An An cũng không được cố định, mẹ và ông bà ngoại đều gọi cô là An An, nhưng từ sau khi lớn lên dường như bạn bè càng thích dùng từ láy “Nguyễn Nguyễn” để gọi cô nhiều hơn, gọi ra rất thuận miệng. Hơn nữa Khương Di cũng nói hai âm “Mềm mại” vô cùng thích hợp với cô, cho nên hai người bọn họ thường xuyên gọi nhũ danh của cô.
Nhưng nhũ danh của Ân Viện và Khương Di thì có chút kỳ quái.
Khi Khương Di còn nhỏ luôn cất giữ các loại chocolate tinh xảo ngọt ngào nhất thế giới trong nhà nhưng không hề ăn, ngược lại lại thích nhất là kẹo gừng. Những đứa trẻ khác ăn kẹo trái cây, còn cô thì ăn kẹo gừng, người khác ăn kẹo mềm, còn cô vẫn ăn kẹo gừng …… ông nội Khương thấy cháu gái thích ăn kẹo gừng như vậy, liền đặt cho cháu gái một nhũ danh gọi là Khương Khương.
Nhũ danh của Ân Viện là Viện Viện.
Kỳ thật đó cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-the-nao-de-cuoc-song-tro-nen-kho-khan-hon/1202035/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.