“A? Dậy sớm vậy làm gì?” Phòng Ngôn hỏi.
“Cha con thấy tiệm chúng ta mở không sớm bằng nhà bên cạnh, lúc mình đến huyện thành thì đã có người rồi, nên muốn đi sớm hơn một chút.”
Giờ Dần chính, cũng là bốn giờ sáng. Phòng Ngôn nghĩ, vậy cũng được, ít nhất không phải dậy từ ba giờ.
“Cha cứ nghĩ đến buôn bán ở huyện thành là ngủ không yên. Vừa tỉnh dậy là thấy cả người hăng hái. Ha ha.” Phòng Nhị Hà nói.
Phòng Ngôn thầm nghĩ, người lao động thật đáng mến.
Phòng Đại Ni nhi nhìn thoáng qua bầy gà trong chuồng, nói: “Với lại, cha mẹ, chúng ta có thể mua thêm ít gà nữa, cha mẹ không thấy gà nhà mình bây giờ có nhiều con một ngày đẻ hai trứng sao, mua thêm gà, trứng gà cũng có thể nhiều gấp đôi. Chúng ta có thể bán ở tiệm, bán sống hay chín đều được, bán nhiều thì cũng là một khoản thu.”
“Cha, ở đây đã có hơn hai mươi con gà rồi, cha có thể tranh thủ làm một cái chuồng gà lớn hơn, tốt nhất là hai tầng. Có thể tách gà lớn nhỏ ra.” Phòng Ngôn bổ sung. Nàng nhớ trước đây từng thấy gà ở trại chăn nuôi được nhốt trong chuồng, chia làm nhiều tầng, bên ngoài quây lưới. Như vậy không chỉ dễ chia gà lớn nhỏ và chủng loại, mà còn dễ quản lý, quét dọn.
Phòng Nhị Hà nói: “Cái này đơn giản, lát nữa cha đi tìm người mua ít gạch.”
Hiện tại kiếm được nhiều tiền hơn, việc cần làm cũng nhiều, loại gạch mộc rẻ tiền như trước kia cũng không cần tự làm nữa. Vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-ruong-khien-nguoi-lam-giau/4746960/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.