Nghĩ đến lớp vỏ giòn giòn cứng cứng bên ngoài của bánh bao chiên, nước miếng Phòng Ngôn sắp chảy ra. Nuốt nước miếng xong, Phòng Ngôn tính toán đi dạo huyện thành một vòng, tìm hiểu giá cả thị trường của bánh bao chiên.
Dù sao bây giờ cũng không đông khách lắm, không cần nàng và Phòng Đại Ni nhi phụ giúp.
Phòng Đại Ni nhi vốn đang do dự, Vương thị nói: “Đại Ni nhi, con đến huyện thành lâu như vậy rồi, còn chưa ra ngoài dạo bao giờ đúng không. Đi đi, đừng suốt ngày thêu thùa, mắt thêu hỏng hết bây giờ.”
Nói rồi, Vương thị lấy ra mười văn tiền đưa cho Phòng Ngôn: “Con với tỷ con ra ngoài nếu có muốn mua gì thì mua một chút.”
Phòng Ngôn vui vẻ nhận lấy tiền từ tay Vương thị.
Đi đến đại sảnh, Phòng Ngôn vừa định đi ra ngoài thì gặp Phòng Nhị Hà. Nàng đi qua xin thêm mười văn tiền.
“Cha, cho con mười văn tiền, con ra ngoài đi dạo.”
Phòng Nhị Hà không nói hai lời, lấy ra hai mươi văn tiền đưa cho Phòng Ngôn: “Cùng tỷ con đi chơi cho vui, trong quán không cần phụ giúp. Muốn mua gì thì mua, đừng tiết kiệm, không đủ thì lại về tìm cha xin.”
Vương thị và Phòng Nhị Hà sở dĩ hào phóng như vậy, cũng là vì hai đứa con gái này trước nay chưa từng xin tiền, cũng chưa từng tiêu tiền linh tinh, mỗi ngày chỉ ở trong quán, chưa bao giờ làm người lớn phải lo lắng. Rất hiếm khi con gái mở miệng xin tiền muốn ra ngoài chơi, sao có thể không cho chứ.
Ra đến ngoài, Phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-ruong-khien-nguoi-lam-giau/4746956/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.