Nhà họ Tống.
Sau khi nghe tắc kè hoa tường thuật xong, Tống Ngọc An mở to hai mắt, "Ngươi. . . ngươi nói người này thật sự là Lục Nghiêu? Lục Nghiêu luôn bị người ngoài gọi là phế vật nhiều năm kia ư?"
Tống Ngật phất tay cho tắc kè hoa rời đi, Tống Ngọc An vẫn chưa tỉnh hồn lại, "Cha, việc này. . . không thể nào? Sao lại là Lục Nghiêu chứ?"
"Sao không thể là cậu ta?" Tống Ngật trả lời, "Là vì lời đồn của người ngoài?"
Tống Ngọc An sững sờ.
Tống Ngật nói tiếp: "Con cũng đã mấy chục tuổi rồi, sao không rõ lời đồn bên ngoài không thể tin tưởng hoàn toàn được."
Tống Ngọc An nhíu mày, "Ý cha là nói. . ."
"Cha vẫn luôn cảm thấy đứa bé được Lục Thiên Chiếu và Bùi Tuyết sinh ra thật sự không thể là đồ bỏ đi được. Đừng nói chi là ở học viện Thiên Huyền, mỗi lần cậu ta thi, dù là lớp văn hóa hay lý luận Huyền học đều xếp thứ ba. Chỉ có linh căn và tư chất của cậu ta là tệ thôi."
Nói đến đây, Tống Ngật dừng lại, ánh mắt lóe lên, "Linh căn tư chất quan trọng nhất , bình thường không thể sửa đổi, nhưng cũng không nhất định là vậy."
Cũng không nhất định là vậy? Tống Ngọc An sợ hãi thán phục, muốn hỏi tiếp lại bị Tống Ngật đưa tay cản lại.
Chỉ nghe Tống Ngật nói thêm: "Tắc kè hoa nói, khoảnh khắc Lục Nghiêu nhìn thấy cự nhân xuất hiện đã kết luận đó là cự thạch trận, cự nhân không linh hoạt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121313/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.