Cậu ta ngẩng đầu lên, đẩy Trương Lỗi ra:
“Cậu nói bậy! Bỏ rơi hãm hại bạn học của mình là tội gì vậy, sao cậu có thể ăn nói lung tung như thế! Rõ ràng là mấy người không nghe theo lời khuyên của tôi, tôi bảo không nên đi lung tung, nhưng các cậu bảo cái gì mà phải làm việc lớn, muốn để cho Lương Hạo Bắc thấy sự lợi hại của mình.
Ỷ vào việc nhà mình nhiều tiền, pháp bảo nhiều, phù triện nhiều, bảo cái gì cũng không sợ, tôi khuyên can hai người ba lần bốn lượt rồi. Nhưng hai người bảo muốn được nổi tiếng, muốn để cho mọi người nhìn bằng con mắt khác, vậy tôi phải làm thế nào! Bây giờ mọi chuyện mới lộ ra, mấy người sợ hiệu trưởng trách phạt, trái với quy định của trường học, thế nên mới đem trách nhiệm đổ lên đầu tôi sao?”
Vẻ mặt Lục Nghiêu lạnh hơn hai phần. Vừa ăn cướp vừa la làng, còn cắn ngược một cái. Thật là lợi hại, tuy rằng trong lời nói cũng có lỗ hổng, thế nhưng cũng không ít người đã tin tưởng lời nói của Tào Dũng.
Đôi mắt Tào Dũng đỏ bừng, nước mắt rơi xuống:
“Tôi biết, nhà tôi không bằng nhà mấy người. Cậu và Lục Nghiêu một người xuất thân từ gia đình giàu có, một người xuất thân thế gia, tôi đều không thể trêu vào. Nhưng…Những người xuất thân từ những gia đình bình thường như tôi, lại xứng đáng bị các người bắt nạt hay sao?”
Gương mặt cậu ta tràn đầy sự tủi thân, nhưng lại cố gắng tỏ vẻ mình kiên cường thật rất dễ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lam-lao-dai-tai-the-gioi-huyen-hoc/2121312/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.