Tiếp tục câu chuyện thời cấp hai.
Tính tôi từ bé đã đãng trí hoặc như cách nói của mẹ tôi là “vung quăngbỏ vãi”, “đoảng vị” nên cho dù làm cán bộ lớp, đôi khi tôi vẫn khôngtránh được một số “tai nạn” vì cái tật nhớ nhớ quên quên này.
Hôm đấy vốn không phải ngày mặc đồng phục nhưng từ trước thầy hiệutrưởng đã dặn dò cả trường phải mặc vì có đoàn kiểm tra. Và tôi thì đểnh đoảng quên mất.
Tới khi dừng xe trước cổng trường, thấy các bạn mặc đồng phục nghiêmchỉnh tôi mới giật mình nhìn lại chiếc áo khoác màu nâu quá sức nổi bậtcủa mình. Đám cờ đỏ lượn lờ trước cổng trường tất nhiên sẽ không tha cho tôi. Thật ra bình thường tôi không sợ bị ghi tên tội không mặc đồngphục nhưng trước đó một ngày tôi mới ăn roi tội ngủ gật trên bàn học nên nếu thêm cái bản kiểm điểm vì bất cứ lý do gì thì bố sẽ tiếp tục chotôi nếm mùi “Đả cẩu bổng pháp”. Nghĩ tới đó mặt tôi đã hơi tái đi.
- Sao chưa vào, thập thò cái gì thế? – Bách đứng đằng sau vỗ vai tôi hỏi kiểu công an bắt kẻ gian.
- Em quên đồng phục, giờ vào sẽ bị ghi sổ, bố em lại cho ăn đòn. – Mặt tôi xịu xuống, giọng thiểu não.
- Tưởng gì ghê gớm. – Nó nói rồi cởi áo khoác đồng phục đang mặc đưa tôi. – Cầm đi.
- Anh thì sao?
- Thế có lấy hay không?
- Có chứ.
Tôi nhanh tay cầm lấy choàng lên người. Ngày ấy Bách rất nhỏ con nên áonó tôi mặc vừa khít, hai đứa hiên ngang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-mot-cau-chuyen-tinh-yeu-khac/48209/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.