"Đm bọn mày ai dám nói em trai tao một chữ nữa... tao sẽ giết người đó!"
Đây là lần đầu tiên hai người nhìn thấy Bạch Dương như vậy, giống như một tên giết người, cả người tản ra hơi thở hung ác.
Nhóm người kia cũng hoảng sợ, nhưng ba bốn người đàn ông cũng không thể bị mất mặt trước một đứa trẻ, chửi lớn: "Mẹ!" Sau đó lao đến đánh.
Tăng Lý và Phí Lập cũng không nhàn nhã, vội vàng xuống xe lao đến không nói lời nào liền đánh nhau với mấy người kia, dáng vẻ của Bạch Dương đúng là không muốn sống nữa, sao lại trở nên tàn nhẫn như vậy, không hề nể tình.
"Ấy Đ..m!" Nó không tiếc mạng nhưng người khác tiếc, nhóm kia thấy thêm hai người, lại thêm một đứa không sợ chết nên vội vàng lùi lại, hung hăng hét lên, "Mẹ, mày cứ đợi đấy!"
Sau đó chạy mất.
wtp Mật Kết
Phí Lập đuổi theo mấy bước, ném cây gậy về phía xa, tiếng cây gậy rơi xuống tạo ra âm thanh lạch cạch, hắn nhổ một bãi nước bọt, hét "Cút xa ra cho ông!"
Tăng Lý cũng ném đồ trên tay xuống đất rồi nhìn Bạch Dương, quan tâm hỏi, "Cậu không sao chứ?"
"Không sao, nào, Quả Quả, về nhà thôi." Bạch Dương lắc đầu, ôm Bạch Quả Quả đứng dậy, Bạch Quả Quả đã không còn khóc nữa, cậu bé chớp chớp mắt nhìn có vẻ như không biết đang xảy ra chuyện gì. "Hai người sao lại đến đây?"
"Mang tôm cho cậu," Phí Lập đi qua, đầu tiên là xem xét tình hình của Tăng Lý, "Không bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lai-day-chong-hon-mot-cai/3556575/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.