Vương Ly cười thảm.
Mẹ nó, cứng quá rồi.
Xem ra hi vọng nó là củ khoai môn thật sự là xa vời quá á á....
Thú nhân không đành lòng nhìn bầu bạn thất vọng, nhịn cười nói: "Để anh."
Nói xong hắn không cho cô kịp phản ứng, động đuôi.
Đầu tiên là chọt nhẹ lớp vỏ của nó một chút như đang ước lượng độ dày, sau đó cái đuôi liền hóa thành tàn ảnh, cắt qua vị trí trước đó Vương Ly đã thành công để lại một vết xước.
Tốc độ nhanh đến mức khiến đồng tử trong mắt Đạt Lố co lại. Hắn không khỏi càng coi trọng thú nhân không thuần chủng không quen biết trước mặt.
Hai người Vương Ly không ai bận tâm đến hắn. Sự chú ý của họ đã sớm bị dáng vẻ bên trong của củ "khoai" kia chiếm hết. Đặc biệt là Vương Ly.
Hai mắt cô sáng rực nhìn chằm chằm vào vết cắt.
Giác Địch chỉ cắt ra một cái nắp đường kính năm phân trên thân củ "khoai" có hình tròn như trái dừa đã bị lọt sạch vỏ kia thôi.
Quả thật, bề ngoài của nó không tính là trơn nhằn mà còn dính một ít rễ màu nâu, nhìn đi nhìn lại quả thật là chẳng khác gì trái dừa vừa mới lột, còn chưa kịp cạo sạch lớp xơ dừa bên ngoài. Bản thân nó cũng cứng như vỏ dừa. Vương Ly đã khóc không ra nước mắt vì vẻ ngoài của nó.
Này thì là củ khoai gì?
Mặc dù vậy vẫn không ngại cô hứng thú đi tìm hiểu xem bên trong nó là cái gì.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-vao-the-thu-lam-ban-quai-nhan/3592536/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.