Lời nói của tôi không khác nào vừa quất mạnh một roi vào người Ngọc Thái khiến anh ta khựng lại động tác hôn tôi. Anh ta nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng tiếng:
"Tối qua anh ấy ở lại chỗ em, cơ hội tốt như thế mà em vẫn chưa nói lời chấm dứt mối quan hệ với anh ấy sao? Hay em xem thường lời cảnh cáo của anh?"
Tôi đang định lên tiếng trả lời Ngọc Thái thì nhân viên nhà hàng đẩy cửa bưng đồ ăn vào. Ngọc Thái cũng thôi áp sát tôi ngồi ngay ngắn sang một bền.
Không phải vì thế mà tôi bớt lo lắng. Tôi biết giây phút nhân viên của nhà hàng đi ra khỏi phòng để trả lại không gian riêng tư cho chúng tôi sẽ là giây phút tôi đối mặt với cơn thịnh nộ của Ngọc Thái.
Tôi nhằm mắt lại nín thở nghĩ câu từ để trả lời câu hỏi của anh ta như thế nào để anh ta hết hy vọng nối lại tình xưa với tôi.
"Chúc anh chị ngon miệng ạ."
Tôi hít sâu một hơi rồi mở mắt ra để trả lời câu hỏi của Ngọc Thái thế nhưng đập vào mắt tôi là hình ảnh vô cùng đẹp trai và lịch lãm của Đại Dương đang đứng ở cửa phòng, anh ta đang nói gì đó với nhân viên phục vụ.
Đại Dương giống như mặt trời, lần nào anh ta xuất hiện nào cũng khiến tôi chói mắt. Tôi thầm nguyền rủa anh ta chỉ là trai bao thôi mà, có cần phải ăn mặc chỉn chu như tổng tài thế không? Có cần phải đẹp trai như ca sĩ diễn viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-trong-men-say-ha-giang/2994357/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.