Tôi và Đại Dương nhanh chóng ăn hết đĩa cổ cánh gà lớn, còn một miếng cuối cùng tôi không ngại mà cầm lên ăn nốt. Ánh mắt lơ đãng của tôi bỗng nhiên lướt qua người Ngọc Thái, giây phút ánh mắt của tôi chạm vào ánh mắt hình viên đạn của anh ta tôi vội ho sặc sụa.
Không biết vừa rồi anh ta mới nhìn tôi hay ánh mắt của anh ta vẫn đặt trên người tôi từ đầu buổi tới giờ. Tôi cũng không hiểu vì thức ăn ngon hay vì có Đại Dương bên cạnh mà tôi có thể quên sự có mặt của Ngọc Thái ăn ngon lành như vậy.
Đại Dương thấy biểu hiện của tôi vội rút tờ khăn giấy trong hộp trên bàn đưa cho tôi.
"Em ăn từ từ thôi. Hết thì anh gọi thêm, đâu cần ăn vội
vàng như thế. Lúc tôi hết sặc Đại Dương lại lấy một ly nước đưa cho tôi:
"Em uống đi rồi anh gọi thêm một đĩa nữa. Hôm nay anh ngồi ăn cùng em tới khi nào em ăn chán thì thôi."
"Không cần, em ăn đủ rồi."
Mặc dù đang trong tình thế bị Ngọc Thái chiếu tướng nhưng tôi vẫn còn sáng suốt để phân tích, nếu không có Đại Dương tôi nghĩ Ngọc Thái sẽ trả tiền nhưng có Đại Dương ở đây không lẽ anh ta lại để cho thằng em vừa đi du học về chưa có việc làm để trả tiền. Mà Đại Dương lại ki bo như vậy cuối cùng người trả tiền sẽ là tôi. Mẹ tôi mới cho tôi năm triệu để tiêu trong tháng này tôi không thể phung phí được. Vì vậy tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/lac-loi-trong-men-say-ha-giang/2994355/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.