Trên hành tinh năng lượng, ban đêm chỉ có khoảng năm giờ, Lạc Tầm cảm thấy mình vừa chợp mắt không bao lâu thì trời đã sáng.
Hai người ăn xong hai hộp nước dinh dưỡng còn lại, Ân Nam Chiêu đi đến nơi cao, thử điều chỉnh máy truyền tin, muốn truyền tín hiệu liên lạc với bên ngoài. Nhưng mày mò một lúc lâu, vẫn không có tín hiệu gì, nên đành từ bỏ.
Hắn quay đầu lại nhìn, thấy được dáng vẻ của Lạc Tầm, gương mặt lạnh lùng của hắn liền biến thành dịu dàng.
Ân Nam Chiêu đi đến bên cạnh nàng, nhẹ xoa đầu nàng, "Nơi này không thấy thực vật, cũng không thấy nguồn nước, phải tìm cách rời khỏi đây."
"Vâng." Lạc Tầm đứng lên, không yên lòng, nói: "Cho em mượn cây đao của anh đi."
Ân Nam Chiêu kích hoạt vũ khí, đưa cho nàng, "Nó tên Minh Dẫn."
Lạc Tầm hiển nhiên chưa bao giờ để ý đến những loại vũ khí đứng hàng đầu trên mạng vũ trụ, nên hoàn toàn không biết đại danh của "Minh đồ dẫn lộ" (2.09.1). Nàng cầm đao lưỡi liềm đi tới vài bước, thật cẩn thận chạm vào dây leo hút máu.
(2.09.1) "Minh đồ dẫn lộ" nghĩa là Đường đến địa ngục.
Dây leo ngửi được mùi máu tanh trên đao lưỡi liềm, bò lên "cắn" vài cái, có lẽ cảm thấy không thể ăn được, chúng liền lười biếng bò lại ra đất, không phản ứng gì với đao lưỡi liềm nữa.
Lạc Tầm chọc tới chọc lui đám dây leo.
Đám dây leo dường như nổi giận, đột nhiên thức dậy, quất trở lại thật mạnh giống như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-uc-lac-ngan-ha/2095907/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.