Lạc Tầm ngồi ở một góc sáng sủa của nhà ăn, buồn rầu nhìn sao trời bên ngoài cửa sổ.
"Ngẩn ngơ một ngày rồi, không đói bụng sao?"
Ân Nam Chiêu mang một phần cơm dinh dưỡng đưa đến trước mặt nàng, ngồi xuống đối diện.
Lạc Tầm cầm lấy thìa, nhưng bây giờ nàng không thấy đói bụng.
Ân Nam Chiêu cho dù trời có sập xuống cũng không sao, nhưng nàng thì không. Tuy rằng hắn nói giai đoạn này sẽ đi cùng nàng, nhưng dù sao hắn cũng là Ân Nam Chiêu, không phải Thiên Húc.
Lạc Tầm dùng thìa chọc chọc vào cơm dinh dưỡng, trong lúc lờ mờ nàng nhớ đến Thiên Húc đã từng vì nàng chuẩn bị hộp cơm dinh dưỡng hình quả tim, còn có câu chuyện Cupid dị chủng, tâm trạng của nàng càng thêm xấu.
Ân Nam Chiêu hỏi: "Đang nghĩ gì?"
Lạc Tầm che dấu nói: "Nghĩ còn bao lâu nữa mới trở lại Relicta."
"Qua mấy giờ nữa sẽ đến tinh cầu năng lượng, nếu bổ sung năng lượng thuận lợi, chắc chắn hai ngày có thể về đến."
"Vậy rất nhanh." Lạc Tầm múc một thìa cơm dinh dưỡng, đưa lên nghiêng thìa, nhìn đến dịch cháo màu xanh rơi trở lại bàn ăn, "Anh cảm thấy tôi quay về Relicta... thật sự thích hợp sao?"
"Không trở về Relicta, em có thể đi đâu?"
Lạc Tầm bị hỏi khó.
Đúng vậy! Không trở về Relicta, nàng có thể đi đâu?
Trước kia còn có thể nói "Biển vũ trụ, nơi nào mà không thể dung thân", bây giờ cũng hiểu được, biển vũ trụ, nơi nào nàng cũng không thể dung thân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-uc-lac-ngan-ha/2095906/quyen-2-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.