Bùi Diên rất ít khi nhìn thấy Bùi tiểu hổ túng quẫn như này, nàng còn tưởng rằng hắn sẽ phát giận, nhưng dù khuôn mặt Bùi Hao âm trầm, đen như nhỏ ra mực, nhưng vẫn an phận ngồi bên cạnh nàng.
Có lẽ hắn cảm thấy mình không phải là đối thủ của Tư Nghiễm, hoặc có lẽ hắn đã đồng ý với Bùi thừa tướng sẽ không gây chuyện sinh sự.
Cho nên, dọc đường đi, Bùi Hao cũng không tiếp tục gây phiền toái cho Tư Nghiễm.
Bánh xe ngựa to lớn nghiền qua đất đá, phát ra tiếng kêu lộc cộc.
Bùi Diên mang một đôi khuyên tai dài, xe ngựa hơi xóc nảy, đôi khuyên tai lay động.
Mà tim nàng cũng lay động theo.
Chỉ cần yên lặng ở bên Tư Nghiễm như vậy, cũng có thể khiến nàng thỏa mãn.
Nàng vừa ngước mắt là có thể thấy hắn.
Đến Thạch Cừ Các nghiên cứu học vấn là một việc vô cùng thống khổ với nàng, nàng ghét dậy sớm, nàng thích chơi, không thích suốt ngày phải đọc sách, học tập.
Nhưng nếu mỗi ngày trên đường đi học đều có Tư Nghiễm làm bạn, cảm giác thống khổ liền biến thành sung sướng.
Cũng biến thành chuyện nàng chờ mong nhất mỗi khi thức giấc.
Không gian trong xe ngựa rất rộng, Tư Nghiễm ngồi một mình một bên, sắc mặt nghiêm chỉnh, bình tĩnh quan sát đôi long phượng thai trước mặt.
Sắc mặt Bùi Hao vẫn luôn âm trầm, tay khoanh trước người, như sư tử đá uy nghiêm thường đặt trước cổng để trấn trạch, bảo vệ muội muội bên cạnh.
Còn Bùi Diên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-su-phien-vuong-benh-kieu-sung-the/3390236/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.