“Hóa ra là như vậy.” Morgan phu nhân tán dóc cùng hai người vài câu, đột nhiên nghĩ tới điều gì liền hỏi,“Bệ hạ, không bao lâu nữa chúng ta sẽ khai chiến với người Saxon sao?”
Arthur gật gật đầu, đôi mắt màu tím tràn đầy tự tin:“Sẽ nhanh thôi, chúng ta sẽ đuổi hoàn toàn người Saxon ra khỏi lãnh thổ England, kế tiếp, sẽ là La Mã .”
Morgan phu nhân lo lắng nhìn hắn:“Bệ hạ, đệ đệ của ta, ngươi cũng phải ngàn vàn cẩn thận. Vạn nhất ngươi có – sơ xuất……”
“Yên tâm đi, tỷ tỷ,” Arthur vỗ vỗ vương giả chi kiếm đeo bên hông,“Chỉ cần có vỏ kiếm bảo vệ, bất luận kẻ nào cũng không có khả năng chạm tới ta.”
“Thần kỳ như vậy sao?” Morgan phu nhân hiển nhiên tỏ vẻ hoài nghi với chuyện này.
“Đương nhiên, tỷ tỷ. Trong mấy trận chiến lần trước, tỷ có thấy ta bị thương lần nào không?” Arthur cười cười,“Không cần lo lắng cho ta.”
Morgan phu nhân thở phào nhẹ nhỏm:“Vậy ta đây an tâm rồi. Nói như vậy, ngươi phải bảo vệ kiếm của mình cho thật cẩn thận, ngàn vạn lần không được để mất.”
“Bệ hạ, bệ hạ!” Tiếng Khải truyền đến cách đó không xa cắt đứt câu nói của Morgan phu nhân, mới sáng sớm hắn đã vội vã truyền tin đến, không giấu nổi vẻ vui sướng,“Bệ hạ, lại có kỵ sĩ mới!”
“Cũng không phải là lần đầu tiên có kỵ sĩ mới đến. Có gì kinh ngạc.” Lâm Linh rất bình tĩnh liếc mắt nhìn hắn.
Khải lắc đầu, vẻ mặt lộ lên nét Bà Tám “Hai vị kỵ sĩ lần này tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-si-hoang-tuong-da/2302022/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.