Tôi vàLưu Thụy Căn cứ như thế tiếp tục thử gặp gỡ nhau, tôi không biết như thế này cótính là người yêu hay không. Cũng không biết điều này có được tính là đang yêunhau hay không, hai chúng tôi mỗi ngày đều nhắn tin cho nhau một lần, cách haiba hôm lại gặp nhau một lần.
Chúngtôi sẽ cùng nhau đi ăn cơm, đi xem phim, sau đó anh liền nghiêm túc tiễn tôivề, tóm lại tiếp xúc được với nhau khoảng mười ngày, cả hai chúng tôi, chẳngcầm tay nhau lấy một cái – tôi không phải nói là tôi muốn cầm tay anh ấy, màlà, tôi cảm thấy rất hoang mang.
Tôi rấtchắc chắn rằng tôi thích người này, nhưng mà tôi không biết phải tiếp cận anhnhư thế nào, không biết phải ở bên anh như thế nào, kinh nghiệm về các đôi tìnhnhân mà tôi đã giúp họ đến với nhau, vào lúc này đây chẳng giúp tôi được chútnào cả.
Tôi rấthoang mang, trong sự hoang mang đó đồng thời lại có cảm giác rất phấn khởi, mộtkiểu đủ đầy hư không. Tôi không biết làm sao để hình dung cảm giác của tôi nữa,nhưng mà bây giờ thể hiện ra bên ngoài lại là như thế này, tính nết của tôi trởnên tốt hơn, trạng thái tâm lý cũng ổn định hơn.
Tiềnlương, vật giá, trước đây đều là những thứ tôi rất hay tính toán so đo, vào lúcnày đây tự nhiên trở nên chẳng quan trọng nữa, giống như việc không có tiền tôicũng có thể sống được vậy – cũng đúng là như vậy thật, bởi vì gần đây tôi đãlĩnh ngộ một cách sâu sắc một điều, thế nào mà gọi là có tình yêu chỉ cần uốngnước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/78521/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.