Vàogiây phút này, sao tôi lại muốn đâm mình chết đi luôn cho rồi vậy không biếtnữa! Thử xem tôi đã hỏi câu gì thế? Đúng, Lưu Thụy Căn đúng là có hứng thú vớimột điểm nào đó của tôi. Nhưng mà, thứ nhất, người ta chẳng nói thích tôi, thứhai không nói sẽ theo đuổi tôi, tôi hỏi như thế... đúng là hơi có chút mất mặt!
Thực ranếu là người khác, có lẽ rằng tôi sẽ nói một cách hùng dũng, hỏi thì hỏi chứ cógì đâu? Những việc mà còn có chút nghi ngờ thì phải hỏi cho rõ! Nhưng vào giâyphút này, tự nhiên tôi vô duyên vô cớ có chút bất an... Không, tôi không biết cái cảmgiác bất an này từ đâu ra, tôi sợ Lưu Thụy Căn, tôi sợ anh nói, anh không hề đểý đến em.
“Anh cứxem như là em chưa hỏi.”
Lạithêm một câu nói chưa suy nghĩ đã buột ra khỏi miệng, Lưu Thụy Căn bật cười,anh cười như thế, trong lòng tôi yên tâm hơn một chút, cũng bắt đầu nở nụ cườingây ngô với anh.
“Nhìnbề ngoài, em có vẻ không đẹp lắm.”
Đâu chỉlà không đẹp lắm! Câu nói này của Lưu Thụy Căn không chứa đựng hàm ý gì nữa, màlà sự khen ngợi hết lời, nhưng rõ ràng đã biết như vậy mà trong lòng tôi vẫncảm thấy có chút không thoải mái. Tôi biết tại sao lại như vậy, mặc dù chiềucao và cân nặng của tôi là một, mặc dù từ khi tôi mười lăm tuổi đã không aikhen ngợi cái vẻ đẹp của tôi rồi, nhưng mà tôi cũng giống như các cô gái khác,hy vọng trước mặt người mình yêu tôi sẽ là người đẹp mười phân vẹn mười, cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/78520/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.