Điệnthoại của Lưu Thụy Căn gọi đến. Tôi nhìn thấy màn hình điện thoại không ngừngchớp sáng, tôi vẫn cứ ngồi yên như thế. Rất kì lạ, vào lúc này đây tôi không hềcảm thấy phẫn nộ, chủ yếu là cảm thấy tê dại đi mà thôi, cả người tôi cứng đờ,ngồi đó suy nghĩ xem cuộc điện thoại này, tôi có cần phải nhấc lên nghe không?
Đồ đạccủa tôi còn ở chỗ của anh, tôi vẫn còn rất nhiều nghi hoặc, từ khi tôi và anhấy quen nhau, đến kết cuộc cuối cùng, suy nghĩ kĩ lại thì có rất nhiều nghivấn, cho nên tôi có cần gặp lại anh ấy một lần không?
Nhưngmà, những đồ đạc đó không hề có giá trị. Mà những nghi hoặc đó... Tôi cần gìphải đi hỏi cho rõ ràng?
Anh lừatôi, lừa tôi chảy máu ròng ròng, làm tôi mất đi tình yêu, mất đi tiền bạc.Những tốt đẹp, ngọt ngào, tương lai tất cả đều được xây dựng trên nền tảng lừadối, thế thì, những nghi ngờ trong đó có cần thiết phải đi hỏi cho rõ ràngkhông?
Tôi cốgắng suy nghĩ, nhưng cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra được một kết luận nào cả, nóicách khác, tôi thậm chí chẳng biết mình đang suy nghĩ cái gì. Điện thoại lại đổchuông, cuối cùng rồi lại tắt máy. Nhưng rất nhanh sau đó, điện thoại lại cótin nhắn: “Phiêu Phiêu, nhấc điện thoại, anh có chuyện cần phải nói với em chorõ ràng.”
Dòngchữ này đập vào mắt tôi, trong tích tắc, tôi bỗng nhiên cảm thấy phn nộ khôngnói ra được. Anh bảo tôi nghe điện thoại là tôi sẽ nghe, anh nói có việc cầnnói thì sẽ nói? Tại sao tôi lại không thể không được nhấc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841685/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.