Buổichiều ngày hai mươi chín Tết, tôi lang thang trên đường phố vắng người, buồn bãnhư lời nhạc trong mấy bài hát, nhưng mà thật đấy, chỉ có ai rơi vào hoàn cảnhnày, mới biết được mùi vị của nó. Ban đầu, tôi có chút tê tái, tôi đau đếnkhông còn biết thế nào gọi là đau nữa. Mãi cho đến khi có một tiếng nổ vangngay bên cạnh tôi, tiếng pháo đinh tai nhưc oc đó mới làm tôi tỉnh táo lại, tôingây dại nhìn đứa bé nghịch dại đang hí hửng đó, va bông khóc òa lên. Tôi khóc rõto, khóc như mưa, khóc đến nỗi đứa bé đó sợ chết khiếp.
“Cháukhông cố ý, cháu không cố ý mà.”
Đứa béđó vừa chạy vừa hét, còn tôi chỉ biết khóc mà thôi. Tôi khom người xuống, tayxiết chặt lấy túi xách, vào lúc này đây tôi mới biết rằng, những diễn viêntrong tivi tại sao cứ ôm lấy gốc cây mà khóc, bởi vì vào lúc này đây, bạn thậtsự cần một cái gì đó để nâng đỡ cả người bạn.
Nhưngmà vào lúc này đây, bên cạnh tôi chẳng có gì cả, tôi đành phải xiết chặt lấytúi xách của tôi, xiết chặt vào bề mặt da trên đó: “Lưu Thụy Căn, Lưu ThụyCăn... đau quá... đau quá...”
Kiểuđau đó, giống như toàn bộ xương khớp trong người bạn đều bị lộ ra bên ngoài ấy,trái tim giống như bị ai đó khóa chặt lại, gân trong người giống như bị ai đórút ra, giống như vừa có một con dao, đâm vào phía sau lưng của tôi, sau đótung hoành bên trong cơ thể tôi.
Tôikhóc, tiếng khóc càng ngày càng nhỏ lại, hơi thở càng lúc càng không ổn định,cuối cùng, tôi ngồi bệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841684/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.