“Mộtngày, chỉ có một ngày. Tám giờ sáng ngày đầu tiên bọn tao rời khỏi trường, sáugiờ sáng ngày hôm sau, hắn đã bỏ tao mà đi.”
Ngườibạn trai đó bỏ đi như một điều hiển nhiên, bỏ đi một cách tuyệt tình, giống nhưnhững lời thề non hẹn biển trước đây đều là nói cho vui ấy, giống như những kỉniệm không dám nhớ về của ngày xưa đều là ảo tưởng ấy. Trước khi đi, còn nóivới La Lợi, “Chúng ta làm vậy là sai rồi, cứ tiếp tục như thế này, không chỉhủy hoại mình, mà cũng hủy hoại luôn cả cậu, có điều may mắn là, bây giờ chúngta có thể kết thúc sự sai lầm này, sai lầm này của chúng ta cũng không to tátgì lắm.”
Bây giờnghĩ lại, người bạn trai đó nói không sai tí nào, nhưng lúc đó La Lợi không thểnào kết thúc được. Đó là mối tình đầu của cô, trong khái niệm của cô, cho dùmối tình đầu này không đơm hoa kết trái, ít nhất cũng phải có một cái kết đẹp,đẹp một cách buồn thương cũng được.
Cô đãtừng nghĩ đến việc bị bố mẹ tìm thấy, đã từng nghĩ đến việc họ gặp phải nhữngáp lực từ phía xã hội, thậm chí đã từng nghĩ đến việc họ gặp sự cố ngoài ýmuốn, duy nhấtkhông nghĩ đến việc cậu bạn trai đó quay trở về, hơn nữa, lạiquay trở về một cách chóng vánh như thế.
Việc bỏnhà ra đi của hai người lần đó, kinh động cả trường học, phụ huynh, suýt nữacòn kinh động đến cả cục cảnh sát. Mà chính cái sự trở về của c bạn trai đó,được xem là điển hình của việc tỉnh ngộ quay trở lại kịp thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841676/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.