“Hômnay em không có nhiều việc lắm hả?”.
“Em thìcó việc gì đâu, cũng giống như bình thường vậy thôi. Anh thì sao?”.
“Anh cũngchẳng có việc gì, chỉ đi gặp gỡ khách hàng rồi ăn cơm thôi.”
“Cóuống rượu không?”.
“Uốngmột chút.”
“Khônguống nhiều đấy chứ hả?”.
“Emnghe giọng anh thấy anh uống nhiều lắm sao?”.
“Nghekhông ra, nhưng có thể uống nhiều mà em không nghe>
“Anhghê gớm vậy sao?”.
“Anhkhông biết sao, anh ghê gớm chết đi được.”
“Ồ, ghêgớm ra làm sao?”.
“...Ừm...”
“Nóiđi, anh ghê gớm thế nào?”.
“Muốnnghe thật à? Thế anh muốn em nói dối hay nói thật?”.
“Đươngnhiên là nói thật rồi.”
Cáiđoạn nói chuyện chán ngắt, tẻ nhạt này là của tôi và Lưu Thụy Căn, từ lúc tôiđến chỗ ở của anh, dọn dẹp sạch sẽ cái chuồng heo đó, quan hệ giữa tôi vàanh... nói là đột ngột tiến xa hình như cũng không chính xác lắm, nhưng quảthật là đã bước qua một giai đoạn mới.
Trướcđây mỗi lần nhìn thấy anh, tôi đều cảm thấy ngại ngùng, cho dù đã từng nắm tay,tôi cũng không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Nghĩ đến việc đi gặp anh, tự nhiênnhịp tim vô cớ đập nhanh thêm hai nhịp, có những lúc chỉ một động tác vô tìnhcủa anh cũng làm tôi trở nên căng thẳng.
Bây giờnhững việc này không thể nói là đã hết hoàn toàn, nhưng mà thực sự là cũng đãbớt được nhiều rồi. Tôi đã không còn giống như trước đây nữa, mỗi lần muốn gọiđiện cho anh đều do dự rồi lại chần chừ, gửi tin nhắn xác định anh không bậnmới dám nhất nút gọi, tôi cũng không giống trước đây nữa, trước mặt anh chẳngdám nói gì cả, rõ ràng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841662/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.