Vừanghe thấy tuổi tác của Đặng Linh Linh, Thường Hữu ngẩn người ra, sau đó khuônmặt biến sắc thấy rõ, sau đó nữa thì trong lòng như có một cuộc đấu tranh đaukhổ, qua một chốc, cậu ta mới lẩm bẩm một câu: “Trông có vẻ... chẳng giống chútnào.”
Tôiđiềm nhiên uống trà.
“ChịHoàng, chị không lừa em đấy chứ?”.
“Chịlừa em làm gì? Điều kiện của em đâu có kém cỏi gì đâu, cô ấy lại chưa kết hôn,đến bạn trai còn chưa có, nếu như em không đưa ra một loạt yêu cầu kia, thì chịđã giới thiệu cho em từ lâu rồi.”
“Cô ấychưa có người yêu?”.
Mắt củaThường Hữu lại sáng rực lên, tôi vừa giận vừa cười nói: “Đúng thế, chưa cóngười yêu, thậm chí là chưa yêu ai bao giờ, nhưng mà thật sự là đã hai bảy haitám tuổi rồi. Sinh ngày nào thì chị không biết, nhưng mà vừa qua sinh nhật haimươi bảy tuổi.”
Tuổitác của phụ nữ thường phải được bí mật, mặc dù hai mươi bảy hai mươi tám tuổituyệt đối không được chê già, đối với những người phụ nữ chưa kết hôn, cũng coinhư là đã đến thời kì mắc cỡ rồi, nhưng vấn đề này, Đặng Linh Linh chẳng có ýgiấu giếm gì tôi, nhưng tôi lại rất để ý đến điều này.
Đúngthế, Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây không chú ý đến vóc dáng, không chú ý đến ngoạihình, thậm chí không chú ý đến dáng vẻ của mình, nhưng mà từ nhỏ tôi đã rất đểý đến tuổi tác của mình. Còn nhớ một lần bị bệnh năm lên mười tuổi, bác sĩ hỏibao nhiêu tuổi, thái hậu nói luôn mười một tuổi, tôi kiên quyết khẳng định mườituổi rưỡi!
Hồimười tuổi đã chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nguyen-xem-mat/1841661/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.