Tiết Bích Đào vân vê một đóa hoa kim phượng trên đầu ngón tay, nhìn đóa hoa mang hình phượng, nàng không để ý lắm hỏi:” Thì ra là dùng nó để sơn móng sao?”
“Chính là nó. Chủ tử ban đầu cơ thể yếu không tiện gặp người, cho nên mới chưa từng dùng qua.” Vân Lũ ngồi trên ghế nhỏ nhàn thoại với chủ tử, cầm một cái chén dầm dầm hoa bên trong, đợi cho tới khi hoa ra nước, nàng mới cười nói:” Nghe nói có loại xài còn tốt hơn Phụng Tiên, hình như là mùi gỗ. Chỉ là còn chưa tới mùa ra hoa.”
“Cũng là màu đỏ sao?”
“Không phải ạ, là hai màu vàng trắng.” Vân Lũ nghĩ nghĩ, đáp.
Tiết Bích Đào nâng má:” Vậy cứ xài Phụng Tiên đi, màu sáng hơn một chút.”
Vân Lũ cười cười:” Nô tỳ cũng hiểu mà, với tính tình của chủ tử, Phụng Tiên vẫn là hợp nhất.” Nàng lại bỏ thêm chút phèn chua, sau khi chế xong mới sơn cho Tiết Bích Đào.
Lát sau, Phụng Tử mang vải vóc cùng một bức họa được bao kỹ lưỡng tới, cài chốt cửa lại. Tiết Bích Đào đánh giá xong, có chút uể oải nói:” Sơn như vậy sẽ không để lâu được đi?”
Vân Lũ, Phụng Tử đều ngớ ra.
“Chính là chỉ giữ được một đêm thôi ấy?” Tiết Bích Đào hỏi.
“Đương nhiên, đây là làm lần đầu, màu còn nhạt, dễ bị tẩy đi. Chủ tử nếu thích thì cần phải làm năm ba lần nữa.” Hỏi đúng vấn đề sở trường, Vân Lũ trả lời rất rõ ràng. Các cung nữ lúc không có việc gì cũng thường tụ tập nghiên cứu mấy thứ này.
Tiết Bích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-nang-tranh-thu-tinh-cam/1606444/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.