Thời gian nhộn nhịp nhất trên đường Tiển Mặc Trì là buổi tối, ngoài việc kinh doanh của các nhà hàng lớn, còn có rất nhiều quầy hàng ăn nhỏ cùng với vài sạp hàng cùng đua nhau buôn bán, bên cạnh lối đi bộ cũng mở bán hàng rong, từ nồi bát muôi chậu, linh kiện điện tử đến quần áo bán phá giá và đồ dùng hàng ngày cùng với đồ kẹp tóc trang sức của con gái, bán hết mọi thứ.
Nhiều lần Lâm Thanh chứng kiến những chủ sạp hàng này bị bọn lưu manh côn đồ “giao lưu”, ngoan ngoãn phối hợp tự nhiên thì bình an vô sự; mà một số người “không tức thời”, kết cục thường thường là sạp hàng bị đánh đổ, sau này không còn thấy xuất hiện ở đường Tiển Mặc Trì nữa.
Quy tắc của những người làm ăn ở đây cũng chính là pháp luật của con đường này.
Lâm Thanh một đường bị đưa đi qua rất nhiều ngõ nhỏ hẻo lánh và chỗ ngoặt, đi tới một ngôi nhà cổ.
Bức tường của nhà cổ là gạch đỏ đá trắng truyền thống, thoạt nhìn đã nhiều tuổi, trong bóng đêm mơ hồ có thể thấy được vôi ở những đoạn gạch thạch gắn liền rơi xuống loang lổ. Dọc theo bức tường phía dưới mái hiên, có một góc tường mọc đầy rêu xanh ẩm ướt, có lẽ là do có mái che, ánh nắng ban ngày không soi đến được.
Vào nhà cổ, không gian thập phần rộng mở, từ cái bàn đến cái tủ đều cổ kính. Lâm Thanh nhìn thấy ngay giữa phòng khách có một bàn vuông khá lớn làm bằng gỗ lim, phía trên để đầy đủ trà cụ, nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-han-thuong-thuc/55150/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.