Lâm Thanh nhận được điện thoại của bạn. Đối phương là khách quen hay đến cửa hàng, cũng giống như Lâm Thanh, đều là người dốc sức làm ăn nơi thành phố M đất khách quê người, hai người cũng không tránh khỏi đôi lúc có cảm giác nhớ nhà, vậy nên từ từ nói chuyện trở thành bạn bè, thi thoảng cũng có liên hệ.
Hóa ra đối phương muốn học cậu làm một vài món ăn gia đình, mong muốn Lâm Thanh có thể chỉ dạy một chút. Lâm Thanh suy nghĩ, buổi tối cậu mới mở cửa bán hàng, ban ngày ngoại trừ chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, còn có một khoảng thời gian rảnh, nếu là bạn bè nhờ cậy, cậu cũng tình nguyện hỗ trợ.
Huống chi cũng có thể đều đặn phát tán tâm tư làm chuyện gì khác, cũng tốt vô cùng.
Từ lần trước ở Thương Thành gặp phải Chu Lục, đã liên tục mấy cuối tuần Lâm Thanh không gặp anh, thực ra không có ước định gì từ trước, chỉ là ăn ý bắt đầu, lại ăn ý kết thúc, bên nhau tám năm ngược lại cũng không phải là không có thu hoạch.
Hẹn xong thời gian gặp nhau với bạn, là buổi trưa thứ bảy.
Ở trong tưởng tượng của Lâm Thanh, đối phương phải là một người diện mạo đôn hậu, quần áo giản dị, hơi có một chút bụng, là người đàn ông trung niên có lòng yêu thương tha thiết với gia đình, nhưng mà hôm nay gặp mặt, cậu quả thực là mở rộng tầm mắt. Đối phương mở cửa xe một đường đi qua khu phố xá sầm uất đi về phía Lâm Thanh đang ngồi trong nhà hàng, xuống xe cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-han-thuong-thuc/55149/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.