Bốn ngày trước.
Nói là ở lại cùng nhau làm bài, nhưng Tưởng Minh Vũ căn bản không tĩnh tâm nổi.
Hắn nhịn không được nghiêng đầu nhìn Kỷ Đào ngồi bên phải hắn. Kỷ Đào đang suy nghĩ đề bài, nắp bút chống lên gò má, đôi môi đỏ tươi hơi chu ra như đang đợi ai đó đến hôn lên. Lại còn khá chăm chỉ, hai mắt không thèm chớp, xem ra cậu thật sự rất xem trọng việc học, ở một bên ánh mắt sắc bén của Tưởng Minh Vũ như muốn tạc ra một cái động, trắng trợn đảo qua đảo lại trên người cậu mà cậu không hề phát hiện ra.
Một hồi sau mới ngẩng đầu lên, bất thình lình chạm phải ánh mắt của Tưởng Minh Vũ, mím môi cười cong mắt.
"Cậu nhìn tớ làm gì đó?"
Tưởng Minh Vũ quẫn bách mà hốt hoảng quay đầu nhìn lên vết mực trên giấy bị hắn dây ra lúc thất thần: "Không có gì."
Kỷ Đào dán lại gần, cánh tay bên ngoài tay áo ngắn của hai đứa chạm vào nhau, cảm xúc ấm nóng nơi tiếp xúc lan từ cánh tay ra toàn thân, Tưởng Minh Vũ cũng theo đó nóng lên, hai má nóng hầm hập như vừa phơi nắng suốt cả ngày tam phục (*).
(*) Ngày Tam phục: là ngày nóng nhất trong năm
"Làm tớ sợ ghê." Kỷ Đào nói, hàm răng trắng như ốc thoắt ẩn thoắt hiện giữa đôi môi hồng nhuận đầy đặn, dứt lời, quay đầu tiếp tục chìm đắm trong mớ bài tập trên tay.
Tưởng Minh Vũ bị cậu cười đến hoảng thần, suy nghĩ lại nhịn không được bay xa. Là bạn cùng lớp, tuy Kỷ Đào có thành tích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ky-dao/1037998/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.