Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là một khoảng không u tối, khó có thể thấy rõ mọi thứ xung quanh.
"Lạnh quá" cái lạnh làm tôi không tự giác được run rẩy thốt lên.
Xung quanh quá tối, tôi lấy điện thoại di động ra bật chức năng đèn pin lên, cũng may lúc ở bệnh viện tôi đã tranh thủ sạc pin điện thoại. Bởi nhà tôi làm gì có điện, ánh sáng nhỏ bé của chiếc điện thoại nương theo bàn tay tôi mà chiếu khắp nơi.
Nơi này có 2 cửa trước và sau, các bức tường đã bị ẩm mốc lâu ngày. Thảo Chi cảm nhận được khí lạnh thổi qua khắp cơ thể mình, cô đang ngồi trên một cái ghế tựa lưng, trước người là một cái bàn dài nhỏ, xung quanh đều đặt những cái ghế và những cái bàn trông giống như một lớp học.
Bàn học đều được phủ lên một lớp bụi khá dày, có vẻ nơi đây đã bị bỏ hoang khá lâu.
Tôi chiếu lên đến bảng đen cách tôi 20m. Ở đó có 1 dòng chữ màu đỏ, thứ màu đỏ kỳ lạ, nổi bật với ánh sáng của tôi tạo thành 1 khung cảnh quỷ dị làm tôi không rét mà run.
"Chào mừng đến với Thất Sát trường học".
Tôi tiến lại gần đọc từng chữ trên bảng. Mùi ẩm mốc lâu ngày của trường học bị bỏ hoang cộng với thoang thoảng mùi máu tươi, tôi lấy tay sờ thử chất lỏng màu đỏ trên bảng.
Điều này khiến cơ thể tôi không tự chủ mà run lên liên tục, miệng lắp bắp phát lên âm thanh:
"Cái.. cái.. gì thế này".
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kinh-doanh-nha-ma/2950651/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.