Nhớ lại quá khứ , cả người Lê Chi Chi đổ mồ hôi.
Mặc một chiếc áo thun trắng rộng thùng thình , cô cột tóc lên, từ trên giường bò dậy đi vào phòng tắm, mở vòi nước ra,để nước trong vòi cuốn trôi hết tất cả mồ hôi.
Thời điểm đầu tháng năm , thời tiết xuân không ra xuân, hè không ra hè này, ban ngày trời nóng như đổ lửa, ban đêm nhiệt độ lại xuống thấp. Mùa này bật quạt thì lanh, mà cô lại ghét nhìn cánh quạt không ngừng quay, nó khiến cô cả người đều khó chịu vô cùng .
Nói tóm lại, cô chán ghét mùa hè, bởi vì nó làm cho cô nhớ tới tiếng ve kêu mười năm trước khiến cô có cảm giác đau thấu tim.
Đi ra phòng ngủ, lướt qua mấy cái bình lớn trong phòng khách lại đi đến phòng bếp nho nhỏ, đây là căn phòng trọ mà cô đã sống hơn ba năm sau khi đào hôn, giờ cô đã hai mươi tám tuổi nhất định là bám rễ ở Đài Nam này rồi.
Về phần Đài Bắc kia , nơi cô sống từ lúc còn nhỏ. . . . . . Bởi vì có ” Hắn” ở đó, nên trong thời gian này cô không thể trở về.
Mở cánh cửa của chiếc tủ lạnh màu vàng , trong tủ lạnh toàn là nước khoáng, trừ bỏ nước khoáng ra thì chỉ có thức ăn đông lạnh.
Không có biện pháp a, ai kêu cô thiên kim đại tiểu thư không làm lại đi đào hôn, Lê Chi Chi cười cười tự giễu mình, cô lấy ra một chai nước khoáng, trực tiếp ngửa cổ uống.
Cái gọi là “Thiên kim đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-the-xem-nguoi-chay-huong-nao/59829/chuong-1-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.