Ô ô. . . . . . , cô chỉ biết ~
Bà quản gia là người do mẫu thân đại nhân đem theo từ nhà mẹ đẻ tới làm người hầu kiêm vú em, bà tuy rằng rất thương cô, nhưng đối mẹ cô lại vô cùng trung thành.
Nói cách khác, việc cô trốn đi khẳng định là do bà quản gia báo cho mẹ cô biết.
“Mẹ. . . . . .” cô chột dạ kêu, hai mắt kìm lòng không được khiển trách bà quản gia bà.
Mẹ của Lê Chi Chi, Trần Phương Tuyết bỗng thở dài thật mạnh:”Đừng trách bà ấy, con có hay không nghĩ tới, nếu con bỏ nhà trốn đi thì khi ba con trở về, ai sẽ là người gánh trách nhiệm này?”
“. . . . . . . . .”
Lê Chi Chi thừa nhận là không nghĩ tới hậu quả.
“Vì cái gì phải trốn nhà để đào hôn?” Trần Phương Tuyết hỏi con gái.
Bà cho rằng, người thừa kế duy nhất của tập đoàn Đằng Việt nói muốn kết hôn với Chi Chi, thật đúng là lễ vật từ trên trời rơi xuống ! Quan gia trừ bỏ gia sản khổng lồ, thì người thừa kế Quan gia cũng là người ưu tú đến cực điểm, thẳng thắn mà nói Chi Chi thật không xứng với người ta.
“Con không nghĩ sẽ kết hôn.”
Lê Chi Chi thấy mẹ không có giận dữ, cô lớn mật thừa nhận.
“Là không nghĩ sẽ kết hôn? Hay là không nghĩ gả cho anh ta ?” Trần Phương Tuyết hỏi.
“. . . . . . . . . Đều có.” Lê Chi Chi bĩu môi, ” Con mới hai mươi lăm tuổi, cuộc đời của mình còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-the-xem-nguoi-chay-huong-nao/59828/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.