Biết là hai người nhất định có lời muốn nói, Trần Thái y không nhiều lời nữa, lui ra ngoài. Trong phòng trầm mặc xuống, không khí cũng ngưng trọng, Lương Y Đồng phải cố nén mới không khóc, "Đây là hài tử của chúng ta, là một tiểu sinh mệnh sống sờ sờ, mặc kệ chàng vì cái gì, ta cũng không để chàng xóa bỏ nó."
Lương Y Đồng còn chưa kịp lấy lại tinh thần từ sự vui sướng thì đã bị hắn dọa tới rồi, nàng có chút bất an, ngón tay gắt gao nắm lấy nhau, e sợ hắn không nghe nàng.
Tuy nàng không khóc, nhưng biểu tình trên mặt lại đau thương hơn so với việc khóc. Dự Vương thở dài một tiếng, ôm người vào trong lòng, sau một lúc lâu mới nói: "Thân thể nàng quá yếu, cần phải điều trị thật tốt rồi mới có thể mang thai, hiện giờ nếu kiên trì muốn giữ lại, nếu thai tượng không tốt, ngày sau nàng sẽ phải chịu khổ. Hiện giờ bảo bảo còn nhỏ, vẫn chưa có nhận thức, chúng ta còn trẻ, chờ đến khi sức khỏe ổn định có thể có lại."
Thấy hắn vậy mà vẫn không từ bỏ chủ ý này, nước mắt của Lương Y Đồng lập tức trào ra, cho dù biết rõ hắn đang suy nghĩ cho nàng, Lương Y Đồng vẫn cực kỳ khó chịu, "Nó là con của chúng ta, nếu thật sự mất rồi thì sẽ hoàn toàn không còn nữa, cho dù về sau có nữa, cũng không phải là nó. Chàng thật sự nhẫn tâm sao?"
Thần sắc của Dự Vương có chút thay đổi, hắn cũng không phải thực sự máu lạnh, nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-the-kho-do/3325008/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.