Hai người xuống chân núi Tê Hà đã là gần trưa, trong núi yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người, chỉ có tiếng ve kêu râm ran.
Tiêu Lan đi trước, bước chân lại mau, Diên Mi phải cố hết sức để đuổi theo.
Buổi sáng vào cung yết kiến nên phải mặc trang phục của mệnh phụ,tay áo vừa dài vừa rộng, hồi nãy phải leo lên núi đã mệt chết nàng, bâygiờ còn phải đi xuống lần nữa, thềm đá vừa dài vừa dốc, chân Diên Mi sắp nhũn ra tới nơi. Chờ Tiêu Lan nhớ tới nàng, quay đầu lại xem, Diên Miđã bị bỏ rơi một đoạn đường.
- - Xém chút quên mất còn có một người...
Tiêu Lan dừng lại, nhìn cảnh sắc một chút, rừng núi rậm rạp, vừaquen thuộc vừa xa lạ, hắn vung vạt áo lên, dứt khoát ngồi xuống thềm đá.
Diên Mi chậm rì đến bên cạnh, thấy hai khuỷu tay hắn chống lên thềm, người ngửa ra sau, một bộ dáng lười biếng, thì cũng ngồi xuống theo,ngực phập phồng theo nhịp thở.
Tiêu Lan lại gần nàng, hỏi: “Có mệt không?”
”Mệt!”, Diên Mi nói, “Nóng nữa.”
Tiêu Lan thầm nghĩ thật thẳng thắn, không vòng vo uyển chuyển gìhết, nghĩ một chút, lại nói cho nàng biết: “Sau này nếu mệt thì phải gọi ta, ta sẽ dừng lại cho nàng nghỉ ngơi.”
Diên Mi thông minh gật đầu, Tiêu Lan lại thuận miệng hỏi: “Nàng gọi ta là gì?”
Diên Mi biết là phải gọi “Hầu gia”, nhưng bộ dạng của Tiêu Lan làmnàng cảm thấy hắn thật giống hai ca ca ở nhà, vậy nên suy nghĩ một chút, rồi nói: “Lan ca ca.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kieu-te/1916957/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.