" mẹ cô gả bán cô rồi"
Cô nghe tin từ một người hàng xóm thì điếng người. Từ ngoài đồng xa, cô chạy một mạch về nhà. Không, không phải như thế đâu. Mẹ cô nào có thể đối xử với cô như vậy. Về đến nhà, cô thở gấp mà vào trong. Trong nhà ngoài mẹ cô ra còn có một người phụ nữ lạ mặt. Cô lịch sự chào hai người, không quên cầm lấy tay mẹ cô mà nói:
- Mẹ à, mẹ đừng gả bán con đi mà tội nghiệp. Con chưa muốn lấy chồng, con... con...
Cô đang định nói cô đã có người trong lòng thì em trai cô từ phòng chạy đến, ôm lấy chân mẹ cô nài nỉ: - Mẹ, mẹ đừng gả chị Nhi đi mà. Chị Nhi đi rồi không ai chơi với Bảo Bảo nữa, Bảo Bảo không chịu đâu. Mẹ cô cười gượng với người phụ nữ kia, xoa đầu em trai cô rồi nói:
- Bảo Bảo ngoan, không được quấy chị. Sau này bao giờ Bảo Bảo buồn, mẹ lại sang đón chị Nhi về chơi với Bảo Bảo nhé.
Lúc bấy giờ thằng bé mới chịu buông tay ra, sụt sùi khóc đi vào phòng. Mẹ cô kéo cô qua một bên, mắt ngấn lệ:
- Nhi, con. Mẹ xin lỗi con. Con nhìn đi, nhà mình giờ chẳng còn gì cả. Vì chạy chữa cho cha con mà trong nhà đã không còn gì còn giá trị. Mà cha con mất rồi, để lại lên vai mẹ một núi nợ. Mẹ không còn cách nào nữa rồi. Người ta nói nếu hôm nay không có đủ 10 đồng tiền vàng, họ sẽ đến siết nợ căn nhà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiep-sau-chung-ta-trung-phung/3749036/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.