Hôm nay Cảnh Yến cũng không gây khó dễ, ta yên ổn lui về nằm, có lẽ do ban ngày đã chợp mắt một lúc nên lúc này cũng không thấy buồn ngủ.
Bên ngoài màn trướng có động tĩnh, ta nằm trong bóng đêm, nín thở, mở mắt lắng nghe.
Rất lâu sau, ta nghe thấy giọng trầm trầm của Cảnh Yến: "Nguyên Nguyên."
Không đợi ta trả lời, ngài lại hỏi: "Nghĩ thông suốt chưa?"
"Vẫn chưa ạ." Ta đáp.
"Có ý định gì chưa?"
Ta im lặng một lát: "Nô tì không dám nhiều lời."
Ngoài màn trướng quả nhiên phát ra tiếng cười trầm thấp.
"Nguyên Nguyên, nàng còn hai ngày nữa."
Đúng vậy, ta khẽ thở hắt ra yên lặng suy nghĩ, ta còn có hai ngày nữa.
"Á..."
Không rõ khi ấy là canh mấy, ta gặp ác mộng bừng tỉnh. Xung quanh vẫn tối đen như mực, như có một làn sương mù dày đặc đang bao trùm. Tiếng gió cót két nghe như tiếng quỷ khóc thét, đập vào cửa sổ, phát ra âm thanh như lệ quỷ cào cửa.
Toàn thân ta nhớp nháp, đầu tóc cũng bết bát bồ môi, mấy sợi tóc còn dính lên trên mặt.
Ta thắp ngọn đèn nhỏ của Cảnh Yến lên.
"Nguyên Nguyên, nàng làm gì vậy?"
Xuyên qua màn trướng có thể thấy, bóng hắn chiếu ngay ở đó, đang nhìn ta.
Ta hoảng hồn, ngực phập phồng, gượng gạo cười nói: "Vương gia thứ tội, Nguyên Nguyên gặp ác mộng."
"Qua đây."
Ta vô cùng căng thẳng, nhưng không dám không nghe lời, chỉ đành vén màn trướng lên, đi đến trước mặt Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kien-loc/2551386/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.