Lúc vào phòng, Cảnh Yến quay lưng về phía ta, vẫn chưa tắt đèn. Ta lẳng lặng quay về gian phòng nhỏ của mình thử thăm dò vương gia nhưng ngài ấy không nói gì cả. Một lúc sau đèn được thắp lên.
Ta tính đúng rồi. Ban nãy ta nói chuyện với Mộc Thiển là ở chỗ cửa sổ phòng ngài, chắc hẳn ngài ấy đã nghe thấy.
Ta muốn ngài ấy giúp ta lần này nhưng không biết rằng liệu ngài ấy có chấp nhận hay không.
Canh tư ngày hôm sau, ta mơ mơ màng màng đứng dậy đi đánh thức Cảnh Yến chuẩn bị thượng triều.
Ngài ấy xua tay: “Không đi nữa.”
Ta hơi lo sợ nên lại hỏi: “Hôm nay cũng không đi sao?”
“Không đi.” Vương gia nhìn ta, vẻ mặt vẫn mang ý cười như cũ. “Bị giày vò cả đêm, đi như nào đây? Nàng thật không biết đau lòng cho người khác.”
Những lời này của vương gia khiến ta nghẹn họng không nói được lời nào.
Rốt cuộc là có ý gì? Là đang ám chỉ ta sao, ngài ấy đã nghe hết cuộc nói chuyện hôm qua rồi sao?
Nếu đã rõ ràng như vậy thì liệu vương gia có đoán được dụng ý của ta khi cố tình làm vậy không?
“Vương gia, nô tì cả gan đoán…” Ta hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp. “Ngày mai người cũng sẽ không đi thượng triều đúng không?”
Vương gia liếc nhìn ta, cười nhẹ: “Không đi.”
“Tối nay người cũng sẽ không đến biệt viện của ai cả, đúng không?”
Ngài ấy không còn che đậy ý cười trên mặt nữa, quay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kien-loc/2551384/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.