Đang yên bỗng dưng Cảnh Yến cất tiếng: "Nguyên Nguyên, bổn vương còn chưa đánh cờ với nàng bao giờ thế mà hoàng thượng lại tranh trước chứ."
Ngài ấy ghen vô cớ quá, nghe mà ta thấy buồn cười, chẳng suy nghĩ, cứ thế đáp lại luôn: "Nếu mà tính như thế thì Nguyên Nguyên và ngài còn chưa bái đường đâu."
Khi nói những lời ấy ta cũng chẳng suy xét gì, nghĩ gì nói nấy. Nói xong mới chợt thấy như thể ta đang ghen vậy, cũng hơi chột dạ.
Cảnh Yến cười vui lắm: "Nguyên Nguyên, bổn vương biết cả đấy nhé! Nàng ghen thật rồi."
"Không phải! Xem ngài kìa." Ngài chọc đúng tâm tư của ta thành ra ta cũng hơi ngại, không muốn thừa nhận: "Học theo ngài cả mà. Sao vậy, ngài không phân được thật giả nữa?"
Ta cảm nhận được tâm trạng của Cảnh Yến đương tốt. Ngài không xoáy sâu thêm, chỉ cười. Thỉnh thoảng tay ngài lại không yên phận chọc vào người ta.
Ta gặp hoàng thượng, hành lễ theo đúng quy củ, lần này hoàng thượng ban ngồi. Hắn còn nói là người một nhà cả, không cần phải khách khí quá.
"Trẫm đang có một thế cờ như thế này, Tiểu Cửu, đệ xem thử xem có thể phá thế cờ này không?"
Nghe vậy, Cảnh Yến bước lên, ngồi đối diện với hoàng đế, chăm chú quan sát toàn bàn cờ.
"Hoàng thượng, nếu muốn phá thế cờ này, e là phải chịu bị bắt mất một toán quân đen, tổn hại không hề nhỏ."
Hoàng đế lấy một quân đen đưa cho Cảnh Yến: "Đệ thử đi xem sao."
Cảnh Yến trù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kien-loc/2551330/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.