“… Lúc truyền tin Khương gia đã nói thế nào nhỉ? Nói đệ tử của bọn họ, xuất thủ không biết nặng nhẹ, không cẩn thận đả thương Tình muội, ta vô cùng lo lắng chạy ngay tới xem, Tình muội vốn chẳng có gì đáng ngại, tuy nhiên không thể tới không công, cũng nên đòi một lời giải thích.”
“Bọn họ đồng ý, nói để sư muội Từ Tri Viễn tới nói lời xin lỗi với ta, ai ngờ vị sư muội kia, cũng không phải là kẻ ăn chay. Sáng nay, cô ta cũng quy củ tới, xin lỗi xong, xòe tay nói với ta, “xin lỗi” cũng đã nói, ngọc giác đâu?”
Hề Bạc Uyên nói, hít sâu một hơi, “Nhắc đến, ngọc giác đó cũng chẳng hợp thói thường, trước đây ta ở Bạn Nguyệt Hải chạm mặt với Từ Tri Viễn, từng hỏi hắn Huy Sơn có động phủ nào tu luyện tốt không, hắn cứ ấp a ấp úng, về sau ta nói với hắn, nếu khó nói thì thôi, hắn còn nói không phải đang làm khó gì, sau đó đưa cho ta khối ngọc giác này, kết quả ngươi đoán xem? Ngọc giác là di vật sư phụ hắn!”
Bên kia truyền âm thạch vang lên một tiếng “a”, hỏi:” Khương gia Khương Hà?”
“Đúng, di vật Khương Hà!”Hề Bạc Uyên nói, “Huynh nói tên Từ Tri Viễn cầm tinh con chuột à, sao không chít lên một tiếng? Không nói sớm di vật của người đã khuất đi! Miệng để trang trí chắc?”
“Nhưng ta có thể làm gì đây? Vị sư muội kia đòi ngọc giác, ta cố gắng chống chế, giải thích một hai với cô ra, nói ngọc giác này là ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-vo/2860287/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.