“Tôn chủ, mẫu thú chúng ta tìm mấy ngày nay đang sống ở đây?”
Bốn bề im ắng, Hề Cầm suy nghĩ chút và “Ừ” một tiếng.
Người áo đen nói:” Tôn chủ dừng bước, nơi này yêu khí khác thường, để thuộc hạ đi trước dò đường.”
Hề Cầm gật đầu, người áo đen lại hóa thành đám sương mù, dung nhập vào bóng đêm.
Vầng trăng hiu hắt treo lơ lửng phía chân trời, chiếu sáng khu rừng quỷ quái, người áo đen vừa đi về phía trước dò xét giây lát, đột nhiên, Hề Cầm cảm thấy không thích hợp, hắn đảo mắt quan sát, khu rừng vẫn tịch mịch như trước, hắn nói:” Mẫn, trở về.”
Bóng đen phía xa dừng lại, tản ra, sau một giây, lại ngưng tụ bên người Hề Cầm:” Tôn chủ, sao vậy?”
Hề Cầm cau mày lại:” Ngươi cảm nhận được gì không?”
Mẫn là ma, năng lực cảm giác cực mạnh, gần như vượt qua tất cả các tu sĩ, hắn nghe Hề Cầm hỏi vậy, cũng ngưng thần giây lát, “ Không” rồi hơi nghi ngờ hỏi lại, “Tôn chủ cảm nhận được gì sao?”
Đây chỉ là cảm giác trong tích tắc, hoặc nói đúng hơn là trực giác.
Chưa bàn đến nguy hiểm, chỉ là cảm giác khác thường, như kiểu giữa đêm tuyết liếc mắt thấy rừng xuân, gió bất giác phất qua tim, giờ cảm giác này biến mất không còn dấu vết.
Hề Cầm quen hành động lấy cẩn thận làm đầu, hắn nghĩ ngợi, nói:” Chúng ta tạm lánh một hồi.”
Theo sự biến mất của hai thân ảnh, rừng nhãn quay lại vẻ yên tĩnh ban đầu, chẳng biết qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-vo/2860286/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.