Lúc Thận thú trấn thủ Hãn Hải bí cảnh, đệ tử dự thi không biết bản tính của nó, còn tưởng là đại yêu nào dó hung ác kinh khủng. Nhưng nó tự mình biết mình, biết mình là một con yêu thở ra hít vào thiên địa linh khí, ăn chay. Ở Yêu giới, bị đại yêu đánh, đến Nhân giới, bị bắn tên quăng lưới vây giết, may mà được Tước Tiên Minh cứu mạng.
Đều là Thận tộc, đối phương uy phong lừng lững, dữ tợn đáng sợ, chấn nhiếp tứ phương, mình thì mới học nói chuyện chưa lâu, mồm miệng mơ hồ, cắn chữ không rõ, đơn giản là khác biệt một trời một vực.
Lão thận từ lúc tu luyện thành công thận cảnh, chưa bao giờ thất thủ, đêm nay gặp phải hai ngươi không bị mê hoặc, hắn giận không kềm được, từ đáy tháp hiện thân, đang định hung hăng dạy dỗ người xông vào tháp, đột nhiên đối diện có thứ gì đó bay tới-
Vốn tưởng rằng là vũ khí của kẻ địch, nhưng còn chưa to bằng móng vuốt của hắn, chẳng hề có tính công kích.
Lão thận cảm giác được khí tức của đồng tộc, trong lòng khẽ động, thổi bay biển lửa đỏ thẫm, thận khí hóa mây, nâng bé thận tới trước mặt.
Chỉ thấy bé thận thú ngồi trên giường mây, ánh mắt u mê, sừng lấp lánh, vảy bóng loáng, gan cốt mềm mại, đuôi nhọn run rẩy, từ thẩm mỹ của thận tộc mà đánh giá, thật là một con tiểu mỹ yêu đáng yêu.
Hai tròng mắt óng ánh của bé thận, phản chiếu hình dáng dữ tợn của hắn, lão thận theo bản năng rụt đầu, đột nhiên muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-xuat-han-son/4605198/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.