"Nàng dính người như vậy à "
Ngón tay Chiết Trúc khảy khảy bộ diêu trên búi tóc nàng một chút, ngay sau đó đặt cằm trên vai nàng.
"Ừm."
Thương Nhung ở trong lòng ngực hắn không ngẩng đầu.
Chiết Trúc ngẩn ra, không ngờ nàng lại ngoan ngoãn đáp lời như vậy, ánh sáng sáng ngời ở đáy mắt bị phân cách thành các dạng quang ảnh rời rạc: "Nàng rất kỳ quái."
Nước mắt trên gò má Thương Nhung đã khô, nàng nghe tiếng ngửa đầu.
Ánh mắt Chiết Trúc không tiếng động lưu luyến trên khuôn mặt nàng, nàng không biết lúc này hốc mắt nàng vẫn hồng, chính là bị nàng nhìn như vậy, hắn vẫn giương môi lên: "Nhưng ta rất thích nghe nàng nói như vậy."
Ước chừng là bởi vì vết thương trên người còn chưa khỏi hẳn, sắc môi hắn vẫn có chút nhạt, vì thế càng khiến cho chút màu đỏ giữa cánh môi hắn càng thêm rõ ràng.
"Chiết Trúc, ta mệt."
Nàng rõ ràng có rất nhiều lời muốn nói với hắn, nhưng nghẹn trong cổ họng hồi lâu, lại chỉ còn một câu như vậy.
"Mang hộp thức ăn của Mộng Thạch vào đây."
Trâm bạc trên búi tóc Chiết Trúc bắt nắng sáng rực, lòng bàn tay hắn khẽ chạm vào mí mắt hơi mỏng của nàng: "Cho dù mệt, cũng không được bỏ qua cá của ta."
Thương Nhung nhớ tới trời còn chưa sáng, hắn đã mạo hiểm đi hồ Vãng Sinh ở Trích Tinh đài câu cá, dù cho lúc này nàng thật sự không muốn ăn uống, chính là khi nhìn đôi mắt hắn, nàng lại không thể nói nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-ung-minh-nguyet/3717651/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.