Tối hôm trước kỳ nghỉ chính thức, Lê Kiến Nghiệp đến ký túc xá nữ.
Tức Mặc Xu đang bật đèn bàn làm bài tập, bên cạnh cô là một chồng bài kiểm tra Hóa học được chấm bằng bút đỏ. Thấy giáo viên chủ nhiệm bước vào, cô dừng bút, đứng dậy.
“Em cứ tiếp tục làm đi.” Lê Kiến Nghiệp lấy một chiếc điện thoại ra khỏi túi, đặt lên bàn cô, “Nhà em gửi vào, sáng thứ Ba nhớ tự giác nộp lại cho cô.”
Tức Mặc Xu nhìn chiếc điện thoại quen thuộc, ngẩn người nói: “... Em biết rồi ạ.”
Lời cảm ơn còn chưa kịp nói ra, Lê Kiến Nghiệp đã cười tủm tỉm nói với cô một câu “Đừng chơi quá khuya”, rồi đóng cửa rời đi. Tức Mặc Xu nhìn bóng lưng phóng khoáng của cô giáo, vẫn còn bán tín bán nghi nghĩ: Dù là yêu cầu của phụ huynh, nhưng sao cứ thế dễ dàng đưa cho cô thế này? Cô giáo chủ nhiệm không sợ cô chơi cả đêm à? Cho đến khi cô phát hiện Lê Kiến Nghiệp không đưa cho mình dây sạc: “...”
Quả nhiên, gừng càng già càng cay.
Điện thoại đầy pin, hình nền là mây trắng trời xanh. Tức Mặc Xu do dự nhìn bài kiểm tra Lý đang làm dở, cuối cùng vẫn cất điện thoại vào ngăn kéo trước, tiếp đó cô làm cho xong bài, chỉnh sửa đâu ra đấy mới rửa mặt dọn dẹp tắt đèn lên giường. Cả quy trình cô chớ hề vội vàng dao động, đủ để thể hiện ý chí sắt đá của cô.
Lúc này đã là 11 giờ rưỡi tối.
Tức Mặc Xu đăng nhập QQ, vừa vào đã bị tin nhắn nhóm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5260022/chuong-208.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.