Edit + Beta: Cam Cam Một Màu Xanh
………..
Một đoàn người bước ra, thấy tiệm mì đao cắt ở bên ngoài đã đóng cửa sớm. Nghĩ lại Đao Tông đã tổn thương nặng nề vì trận kịch náo loạn ban sáng, bên ngoài còn có người ném vỏ chuối và trứng sống. Hên sao không tạt nước phân, bằng không đã thối um tới nơi.
Có vẻ Kỳ Chấp Nghiệp chẳng nhận thấy bộ cà sa của mình khá bắt mắt người, chỉ nói: “Sư phụ vẫn đang nói chuyện với Liễu Lưu, tạm thời chúng ta chờ ở ngoài.”
“Nói chuyện với Liễu Lưu?” Vân Nhàn kinh ngạc thốt lên, “Nói chuyện với ông ta có gì hay ho.”
Kỳ Chấp Nghiệp: “Một vài chuyện liên quan đến Nghịch Phật.”
Nghĩ lại cũng đúng, suy cho cùng Minh Quang là một trong những biểu tượng của Phật Môn hiện nay, đừng nói Liễu Lưu, ngay cả Liễu Xương còn không dám mạo phạm ông ấy; nói là trò chuyện, chi bằng bảo chất vấn còn đúng hơn.
Mọi chuyện thật sự nối tiếp nhau không ngớt, vết thương của nàng mới vừa lành, còn chưa quen với nguyên anh, cảnh giới lại phù phiếm cực, mặc cho nói thế nào vẫn không ở trạng thái tốt nhất.
Vân Nhàn sờ mép giấy hơi thô ráp của tờ giấy da trâu, lại thản nhiên nghĩ: Thôi vậy. Nào có vận may tốt bực này, mỗi lần đều gặp lúc mình ở trạng thái tốt nhất, như hiện giờ mới là trạng thái bình thường.
Mọi người đến dưới trà lâu nơi Đại sư Minh Quang và Liễu Lưu đang nói chuyện, bắt đầu cảm thấy chán ngán.
Tạm thời chỉ có được chừng ấy tin tức, không thể tiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229978/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.