Người nọ nào ngờ mình bỏ ra 1,000 linh thạch lại nhận được kết quả như vậy, trong lòng khó chịu, thế là điên tiết tới nỗi gây rối, xô xát ngay tại tầng hai: “Thứ chó má! Trả tiền đây! Trả tiền đây! Trả tiền đây!”
Y giằng co dữ dội, tay đụng ngay chiếc bàn gỗ, đau đến mức mặt mũi trắng bệch; song dù có cố ra sao y vẫn không cách gì chạm vào người phía sau tấm bình phong vô hình. Phương thần y vẫn ngồi ngay ngắn im lìm nơi đó, vẻ mặt uể oải đến mức làm người ta oán trách, chẳng mấy chốc có hai tu sĩ Nguyên Anh đi từ dưới lên, đưa tay túm lấy nam tử gây rối lôi đi.
Đám người xem say sưa ngon lành. Thấy được đã đến lượt Vân Nhàn, bỗng đâu có người chặn cửa rồi chạy lại xoa tay nói thầm gì đó với hai người canh giữ cầu thang. Tu sĩ này gật đầu, quay lại cười xòa với Tiêu Nguyên: “Vị hiệp sĩ này, xin chờ một chút nhé?”
“Đến lượt chúng ta rồi, tại sao bỗng dưng phải chờ?” Giọng nói lạnh lùng của Tiêu Nguyên vang lên, “Một cái Hạnh Lâm Các to bực này mà cho phép chen ngang?”
“Không không không, không thể nói thế, đây đâu phải chen ngang.” Vẻ mặt nịnh nọt trên mặt tu sĩ vẫn không đổi, hắn rút ra một tờ giấy da trâu từ trong ống tay áo, phẩy nhẹ trước mặt mọi người, “Chư vị, mời xem.”
Vân Nhàn khó khăn lắm thò đầu ra khỏi lớp che phủ.
Trên miếng giấy da trâu không chỉ ghi chi tiết các yêu cầu đặt lịch khám ở ba cấp Thiên Địa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229967/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.