Xe ngựa đi một mạch nhanh như chảo chớp đến ngoại ô Càn Khôn Thành.
Đâu phải Chúng Thành không có Y tu, chẳng qua nay Đại Chiến Tứ Phương đã kết thúc, tựa như một số thành thị có mùa cao điểm và mùa thấp điểm, số người ở bên trong lập tức giảm đi rất nhiều. Thậm chí vài Y tu mà Tiêu Nguyên tạm thời tìm được còn không bằng Tiết Linh Tú, vẫn cần phải tìm người có tu vi cao hơn để chữa trị.
Bị thương kỳ lạ kiểu này được tính là bệnh nan y, Tiết Linh Tú chỉ đủ sức làm thuyên giảm tạm thời, không tài nào chữa khỏi tận gốc, dường như chính bản thân hắn canh cánh trong lòng trước việc này, không việc gì vẫn ngồi xuống bên cạnh Vân Nhàn, đâm châm lên người nàng.
Mấy ngày kế tiếp bệnh vẫn không được chữa khỏi, Vân Nhàn nhìn thấy hắn đã muốn run rẩy: “Tiết huynh, nếu ngươi còn đâm xuống như vậy, khéo khi ta uống miếng nước lại thành phun ra như suối.”
Tiết Linh Tú: “...”
Cơ chế nhiệm vụ của Huyền Bảo Các vô cùng nghiêm ngặt hoàn thiện, bọn nàng đã hoàn thành nhiệm vụ ắt phải quay về báo cáo công việc, tốt nhất là mô tả chi tiết mình đã giết Ma tu ra sao, trước đó đã lên kế hoạch thế nào, Ma tu có để lại lời trăn trối gì không, liệu có đánh ra được các loại trang bị gì chăng; khi đã kiểm tra đối chiếu không sai sót, họ mới phát thưởng theo mức độ đóng góp.
Hiềm một nỗi hiện tại cái thây của Vân Nhàn lại nằm như ma thế này, vẫn nên đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5229966/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.