Vân Nhàn dứt lời, tiếng nói đầy khí phách.
Vì quá hùng hồn chính nghĩa nên lúc đầu mọi người cứ ngỡ tai mình có vấn đề nhưng vẫn không ảnh hưởng gì cho lắm.
“Liễu Nhàn...” Lưu Dũng nghiền ngẫm cái tên này, hung ác mà rằng, “Ta nhớ kỹ ngươi.”
“Không phải Lưu mà là Liễu. Mộc (木) Mão (卯) tạo thành Liễu (柳),Liễu trong cây dương liễu đấy.” Vân Nhàn ân cần giúp hắn ghi nhớ rồi lại đanh mặt nói, “Nhớ ta thì sao? Trong bí cảnh này có nhiều người nhớ kỹ ta lắm. Phải không, Liễu Linh San?”
Kiều Linh San thiếu điều bóp nát chuôi kiếm trong tay, nén giận: “... Phải, sư tỷ.”
Tuy Diêu Tinh suýt ngây người trước hành động này song hãy còn kiên trì duy trì trận pháp. Lưu Dũng lén lút giãy giụa vẫn không thoát, thầm biết không ổn: “Ngươi tưởng rằng bây giờ rời đi là sẽ được bình chân như vại?”
Khi binh linh giao ca, ngoài trừ Thiên phu trưởng là hắn trong doanh trại rộng lớn ngần này, sẽ không còn ai khác.
Lũ con người hèn hạ này!
“Đừng mà!” Vân Nhàn cứ thể bị dọa, liên tục lùi lại ba bước, hoảng hốt bày tỏ, “Ngươi chỉ cần nhắm vào một mình ta là được, tuyệt đối đừng làm tổn thương tới đệ tử đồng môn Đao Tông của ta! Dù ta đã bỏ đao theo kiếm nhưng tình nghĩa sư môn trước đây như ruột thịt, nào dám quên? Sư huynh Liễu Thế số khổ của ta vốn dĩ đã phải chịu tàn tật khi sinh ra...”
Nàng lùi lại tuy nhiên mông đã đụng nhẹ vào chuôi kiếm, tiếp đấy sau tai truyền đến tiếng nghiến răng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-tu-da-bi-boi-den/5228988/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.