Với hai nhận thức đó, Hoa Cúc đột nhiên cho cỗ xe ngựa di chuyển nhanh hơn. Một hành động cũng không có gì là khó hiểu nếu xét đến lời Hoa Cúc đã nói lúc nãy, là nàng sợ lắm chuyện nhìn thấy cảnh động thủ, giao chiêu.
Nhưng khi cỗ xe mã sắp ngoặt ra một chỗ khuất của dãy núi, nghĩa là sắp đến một vùng bằng phẳng cạnh một thôn làng đông người, thì Hoa Cúc biến sắc, không thể lái cỗ xe được nữa, đành bất lực nhìn cỗ xe từ từ dừng lại.
Đứng bình thản ngay giữa đường lớn, đôi vạt trường bào thì lộng gió quật qua quật lại phần phật, làm cho phong thái uy nghi của lão nhân đang khoác trường bào càng thêm vẻ oai phong lẫm liệt, khiến Hoa Cúc càng nhìn càng lúng túng, dù có miệng cũng chẳng thể thốt nên lời.
Khác với thái độ của Hoa Cúc, lão nhân nọ dù biết vị trí đứng của lão đã vô tình cản đường ngăn lối, khiến cỗ xe ngựa do Hoa Cúc lái buộc phải dừng lại, thế nhưng lão vẫn giả vờ như không nhận ra, bằng cách cứ đưa mắt nhìn đồng không mông quạnh, một cái nhìn hoàn toàn không có chủ đích, cùng chẳng để uy hiếp ai.
Tuy vậy, Hoa Cúc dù nhìn thấy, dù biết có thể cho cỗ xe đi nép qua một bên, nghĩa là trên đường lớn vẫn có đủ lối cho cỗ xe đi qua, nhưng nàng cứ bất động, không một cử chỉ nào chứng tỏ nàng muốn cho cỗ xe vượt qua. Vậy cũng đủ thấy mức độ uy nghi của lão nhân oai phong lẫm liệt nọ đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901565/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.