Có lẽ Tiểu Chu sẽ còn thầm kêu la như thế nữa nếu như không bất ngờ nhìn thấy một vật lạ.
Đó là một mảnh vải, nhỏ thôi, nhưng không hiểu tại sao thay vì rơi đâu đó xuống nền đáy hố thiên nhiên, thì lại phất phơ giữa một nơi lưng chừng vách đá, như thể đang ve vẩy gọi mời Tiểu Chu phải chú tâm.
Tiểu Chu dĩ nhiên phải chú tâm, kể cả việc phải nhìn chằm chằm vào mảnh vải vẫn đang phất phơ nọ. Mảnh vải như được đính hờ vào vách đá, ở một nơi không cao lắm, chỉ ngay tầm đầu của Tiểu Chu là cùng.
“Ai đã đính mảnh vải vào đây? Là Hoa Cúc muốn trêu ta? Do ả đã quay lại và vì thấy ta chập chờn ngủ nên ả tạm lánh đi, chỉ lưu mảnh vải ám chỉ cho ta? Hay ả nghi ngờ ta là người am hiểu võ học? Ả lánh mặt để lén dò xét ta từ chỗ nấp? A... cũng may là ta chưa tọa công, bằng không, hừ...”
Đang nghĩ như thế, Tiểu Chu một lần nữa lại nghe sởn gai ốc khắp người.
Lần này nếu như có cơ hội, ắt Tiểu Chu phải kêu lên thật to.
Vì không được phép lên tiếng, nhất là ở tình huống này, Tiểu Chu chỉ dám kêu thầm: “Nơi có đính mảnh vải chẳng phải là nơi trước kia Trang chủ Vương gia trang đã tận lực cắm ngập thanh kiếm? Thanh kiếm bị gãy lìa, chuôi kiếm rơi ra, chỉ còn lại phần thân kiếm là vẫn nằm mãi trong vách đá. Mảnh vải này phải chăng đã được ẩn giấu sẵn trong lòng thân kiếm? Và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/kiem-hiep-tinh/2901563/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.